Trong tự nhiên, không có tiếp xúc nào là trung tính.
Bất kỳ sự va chạm nào, dù nhỏ đến đâu, cũng làm thay đổi cả hai phía. Vật lý gọi đó là tương tác. Sinh học gọi đó là thích nghi. Còn đời sống con người, ta thường gọi là ảnh hưởng.
Luật ảnh hưởng năng lượng bắt đầu từ một sự thật rất căn bản của vũ trụ: năng lượng không chỉ luôn luôn vận động, mà còn mang thông tin. Khi một hệ thống nhận năng lượng, nó không còn ở trạng thái ban đầu. Cấu trúc của nó thay đổi. Và sự thay đổi đó đánh dấu bằng kí ức.
Một tảng đá lưu ký ức của áp lực địa chất.
Một thân cây lưu ký ức của những mùa hạn và mùa mưa.
Một cơ thể người lưu ký ức của căng thẳng, tổn thương, yêu thương và an toàn.
Không phải theo nghĩa ẩn dụ mà đó là thực tại khách quan.
Cơ thể con người là một hệ thống ghi nhớ tinh vi. Mỗi trải nghiệm mạnh đều để lại dấu vết trong hệ thần kinh, trong trương lực cơ, trong phản xạ tự động. Một cảm xúc lặp lại đủ lâu sẽ trở thành tính cách. Một môi trường kéo dài đủ lâu sẽ trở thành “bình thường mới”. Ở cấp độ này, năng lượng không còn là khái niệm mơ hồ, mà là trạng thái sinh lý – thần kinh – nội tiết đã được lập trình lại.
Điều quan trọng là: ảnh hưởng đó không biến mất khi tác nhân không còn hiện diện như: một người đã rời đi, nhưng cách họ từng nhìn bạn vẫn ở lại trong cách bạn nhìn chính mình; một tuổi thơ căng thẳng đã qua, nhưng cơ thể vẫn phản ứng như thể nguy hiểm còn đó; một không gian từng yên ổn khiến ta thấy nhẹ lòng, dù ta chỉ mới bước vào vài phút. Đây là nguyên lý ảnh hưởng tiếp diễn. Khi thông tin đã đi vào hệ thống, nó tiếp tục vận hành cho đến khi có một tác động đủ mạnh để tái cấu trúc hệ đó. Khoảng cách vật lý không xóa được ảnh hưởng, bởi thứ bị tác động không phải không gian, mà là cấu trúc bên trong.
Vì vậy, nói rằng “năng lượng của con người ảnh hưởng lẫn nhau” không nhất thiết mang nghĩa siêu hình. Nó đơn giản là sự thật rằng con người liên tục điều chỉnh trạng thái nội tại của nhau thông qua giọng nói, ánh mắt, nhịp điệu, cảm xúc và cách hiện diện. Não bộ con người được tiến hóa để cảm nhận những tín hiệu này, thường nhanh hơn ý thức rất nhiều.
Một người bình thản bước vào phòng có thể làm cả không gian dịu xuống.
Một người căng thẳng kéo dài có thể khiến những người xung quanh luôn ở trạng thái đề phòng. Đó là sự ảnh hưởng năng lượng lẫn nhau
Ở mức độ rộng hơn, các tập thể cũng lưu trữ năng lượng theo cách tương tự. Một gia đình có lịch sử bất an sẽ nuôi dưỡng những đứa trẻ cảnh giác. Một xã hội từng trải qua khủng hoảng sẽ mang trong mình nỗi sợ âm ỉ, ngay cả khi điều kiện đã thay đổi. Khoa học gọi đó là chấn thương tập thể, ký ức xã hội, hay ảnh hưởng liên thế hệ. Bản chất của nó vẫn là một: nănh lượng được truyền đi và tiếp tục sống trong cấu trúc mới.
Luật ảnh hưởng năng lượng vì thế không nói rằng “mọi thứ đều huyền bí”, mà nói rằng mọi thứ đều có hệ quả. Không có suy nghĩ nào hoàn toàn vô hại. Không có môi trường nào hoàn toàn trung tính. Không có mối quan hệ nào chạm vào ta mà không để lại một dạng biến đổi nào đó, dù rất nhỏ.
Hiểu điều này, con người bắt đầu sống khác đi. Không phải lo sợ từng cảm xúc, mà cẩn trọng hơn với những gì mình lặp lại mỗi ngày. Không phải cố gắng “phát năng lượng tích cực”, mà hiểu rằng trạng thái mình nuôi dưỡng sẽ dần trở thành thứ người khác phải thích nghi cùng.
Quan trọng hơn, hiểu luật này giúp con người ngừng xem mình là nạn nhân của quá khứ, nhưng cũng không phủ nhận ảnh hưởng của nó. Những gì đã xảy ra có thể không còn, nhưng dấu vết của nó là thật. Và chính vì nó là thật, nó có thể được nhận diện, làm mềm, và chuyển hóa bằng những trải nghiệm mới đủ sâu và đủ bền.
Luật ảnh hưởng năng lượng, khi được hiểu đúng, không khiến con người mê tín. Nó khiến con người có trách nhiệm hơn với đời sống nội tâm của mình. Bởi khi ta hiểu rằng mọi trạng thái ta sống trong đều có khả năng lan truyền và tiếp diễn, ta cũng hiểu rằng sự hiện diện của mình chưa bao giờ là chuyện riêng của một mình mình.
Và có lẽ, đó là tầng ý nghĩa sâu nhất của quy luật này: không phải để ta sợ ảnh hưởng, mà để ta sống đủ tỉnh táo để trở thành một ảnh hưởng lành mạnh.
Tiêu Dao