Trong đời sống này, có những cuộc gặp gỡ chỉ thoáng qua như một cái chạm của làn gió, nhưng cũng có những con người đi vào đời ta rồi ở lại rất lâu trong ký ức, trong thói quen, trong cách ta nhìn thế giới. Có những người bước vào đời ta rất khẽ, như thể chỉ ghé ngang. Nhưng rồi khi họ rời đi, ta mới nhận ra lòng mình đã đổi khác. Có những cuộc gặp gỡ không dài, không sâu theo nghĩa thông thường, nhưng lại đủ để để lại một dấu vết rất lâu trong ký ức và cảm xúc. Cuộc sống là như vậy. Không ồn ào giải thích, không báo trước, chỉ lặng lẽ đặt vào tay ta những con người, rồi đến lúc nào đó lại lặng lẽ mang họ đi.
Khi còn trẻ, ta hay nghĩ mọi thứ là ngẫu nhiên. Ai đến thì vui, ai đi thì buồn. Nhưng càng đi qua nhiều đoạn đời, ta càng nhận ra: không ai xuất hiện trong đời ta một cách vô cớ. Dù là người ở lại lâu hay người chỉ thoáng qua, mỗi cuộc gặp đều mang theo một lý do, có khi để yêu thương, có khi để nhắc nhở, có khi chỉ để dạy ta một bài học mà nếu không trải qua, ta sẽ không bao giờ hiểu được bằng lý trí.
Có những người đến đúng lúc ta đang yếu mềm nhất. Họ mang theo sự ấm áp, để ta biết rằng mình vẫn xứng đáng được quan tâm. Có những người đến khi ta tưởng mình đã đủ mạnh, rồi bằng cách nào đó làm ta tổn thương, để ta nhận ra những phần chưa lành trong chính mình. Không phải ai cũng đến để ở lại. Nhưng ai cũng đến để góp một điều gì đó vào hành trình trưởng thành của ta
Và rồi họ đi. Có người ra đi trong yên ả, có người rời đi trong day dứt. Có những cuộc chia xa không có lời tạm biệt rõ ràng, chỉ là một ngày ta không còn tìm thấy nhau nữa. Nhưng không ai đi mà không để lại dấu vết. Có thể là một thói quen nhỏ ta giữ lại mà không hay. Có thể là một nỗi nhớ thoáng qua mỗi khi gặp một điều quen thuộc. Có thể là một vết xước trong lòng, rất khẽ, nhưng đủ để ta sống chậm lại và thận trọng hơn với những lần sau.
Điều kỳ lạ là: chính những dấu vết ấy làm ta trở thành con người của hôm nay. Ta yêu sâu hơn vì từng đau. Ta lắng nghe nhiều hơn vì từng mất. Ta học cách trân trọng hiện tại vì đã từng tiếc nuối. Những gì ta gọi là cảm xúc vui, buồn, giận, thương, nhớ thật ra không phải là điều gì sai trái. Chúng chỉ là cách tâm hồn ta phản ứng trước những gì đời sống mang đến.
Có lúc ta trách mình sao lại buồn lâu đến thế. Có lúc ta tự hỏi vì sao một chuyện đã qua rồi mà lòng vẫn còn nặng. Nhưng cảm xúc không đến để làm ta yếu đi. Chúng đến để chỉ ra rằng ta đã thật sự sống, thật sự gắn bó, thật sự đặt lòng mình vào những mối duyên ấy. Nếu không có cảm xúc, cuộc đời sẽ nhẹ tênh, nhưng cũng trống rỗng.
Cuộc sống, suy cho cùng, không yêu cầu ta phải giữ tất cả mọi người. Nó chỉ mời ta đi qua những cuộc gặp gỡ bằng sự chân thành. Đến thì đón bằng lòng mở rộng, đi thì tiễn bằng sự biết ơn. Không níu kéo những gì đã hoàn thành vai trò của nó, cũng không phủ nhận những gì đã từng rất thật. Có những mối duyên không đi cùng ta đến cuối đường, nhưng lại soi sáng cho ta một đoạn rất quan trọng của hành trình.
Khi hiểu rằng không ai đến mà không có nguyên nhân, ta bớt hoài nghi những gì đang xảy ra. Khi hiểu rằng không ai đi mà không để lại dấu vết, ta bớt trách móc bản thân vì còn nhớ, còn đau, còn rung động. Ta cho phép mình cảm nhận, nhưng không để cảm xúc kéo ta lạc khỏi chính mình.
Rồi một ngày nào đó, ta nhìn lại những người đã đi qua đời mình, không còn với tiếc nuối hay oán trách, mà với một nụ cười rất nhẹ. Ta nhận ra, chính họ, bằng cách này hay cách khác, đã góp phần tạo nên con người ta hôm nay. Và trong sự bình thản ấy, ta học được cách sống dịu dàng hơn với đời, và với chính mình.
Tiêu Dao